Wednesday, July 8, 2026

TRÁI TIM ANH LUÔN THUỘC VỀ EM

 Khi em hỏi anh rằng: tại sao anh vẫn cứ muốn đi nhiều như thế?

Thực sự là trong quãng thời gian vừa qua dù anh đã tự hỏi lòng mình nhiều lần, nhưng câu trả lời anh nhận được thường xuyên nhất vẫn là trái tim anh vẫn chưa bằng lòng ở yên, nếu trái tim anh bằng lòng ở yên thì anh đã sẵn lòng ở yên ở Việt Nam rồi.

Nhưng anh luôn có sự thôi thúc trong lòng, ngọn lửa của trái tim đi hoang của anh vẫn luôn âm ỉ cháy. Nó vẫn luôn muốn được đi đến nhiều hơn những chân trời mới, muốn được khám phá và ngắm nhìn thế giới, muốn được khai phá hết tiềm năng của chính mình.

Trong cuộc đời mình, anh là người luôn sẵn sàng chấp nhận để trái tim mình dẫn lối trên hành trình khai phá đường đời. Bởi anh hiểu rằng nghe theo trái tim là cách tốt nhất để sống, vì đó là cách sống rất mạnh mẽ và hạnh phúc.

Cho đến lúc này, cuộc đời anh đã trải qua không biết bao nhiêu thăng trầm, đắng cay và khốn khó. Nhưng lòng anh luôn biết ơn em về tất cả những gì mà anh đã phải trải qua, biết ơn em về tất cả những gì anh đã có được và nhận được trong cuộc đời mình.

Đã có lúc anh gục ngã trước khó khăn, đã có lúc anh sợ hãi và thiếu can đảm, đã có lúc anh chìm trong trầm uất, cô đơn và tuyệt vọng. Nhưng anh chưa bao giờ đánh mất đi lòng tin của chính mình, đó là lòng tin vào em, vào Thượng đế.

Bởi vì em chính là tình yêu, em là con đường và là sự thật và là sự sống. Em là ánh sáng.

Khi anh đọc được những lời của Leo Buscalia viết trong bài “Lao vào may rủi”. Dù anh đã có 2 năm Gap year và lao động tự do ở Việt Nam, 2 năm phục vụ trong quân đội, 4 năm đại học xa nhà. Nhưng anh hiểu ra rằng, trái tim anh muốn được đi nhiều hơn nữa là một điều dễ hiểu, và điều anh cần đó chỉ là có thêm đủ can đảm để nghe theo trái tim mình.

——————–

“ -LAO VÀO MAY RỦI-

Cười là chấp nhận có thể bị xem như người điên.

Khóc là chấp nhận có thể bị xem như đa cảm.

Với tay đến người khác là chấp nhận có thể bị ràng buộc.

Tỏ bày cảm xúc là chấp nhận có thể cởi bày con người thật của mình.

Đưa ý tưởng và giấc mơ của mình cho đám đông là chấp nhận có thể mất mát.

Yêu là chấp nhận có thể không được yêu lại.

Sống là chấp nhận có thể chết.

Hy vọng là chấp nhận có thể tuyệt vọng.

Thử là chấp nhận có thể thua.

Người không chấp nhận rủi may,

không làm gì cả,

không có gì cả,

và không là gì cả.

Họ có thể tránh khổ đau và buồn rầu,

nhưng họ không thể học, không thể cảm xúc, không thể thay đổi,

không thể trưởng thành, không thể yêu, và không thể sống.

Phải chấp nhận may rủi, bởi vì

hiểm họa lớn nhất trên đời là không lao vào rủi may nào cả.

Chỉ người chấp nhận may rủi mới có tự do. – Leo Buscalia

—————————-

Trên hành trình của mình, anh hiểu được sự thật rằng đời là một cuộc hành trình, chẳng bao giờ có đích điểm. Người ta tưởng đời có đích điểm cuối cùng, nhưng thường là không. Đời chỉ là một cuộc hành trình và mỗi ngày trong cuộc hành trình đó đều chính là đời sống.

Sống mỗi ngày cách tốt nhất mà ta có thể sống. Đó chính là sống ở đây lúc này. Và đó chính là sống, và chính là cuộc đời. Tương lai và những đích điểm tương lai chỉ là tư tưởng trong trí ta, chưa phải là sống.

Anh vẫn đang cố gắng sống cuộc sống của riêng mình theo cách tốt nhất mà anh có thể sống. Với tình yêu của em giành cho anh và tình yêu đã luôn sẵn có trong trái tim anh.

Anh muốn rằng, mình sẽ sống một cuộc đời như hải âu cưỡi gió trên những lọn sóng đại dương, được mạnh mẽ từ thể chất đến tinh thần. Muốn nâng tinh thần và trí tuệ của mình lên đến tầng tự do và hoàn vũ.

Dù con đường để đạt được điều đó còn có dài và gian nan như thế nào, anh phải cố gắng nhiều đến thế nào đi nữa, thì anh cũng thấy xứng đáng.

Và em à,

Trái tim anh tự do,

Và,

Anh cũng thương em!

T:B: “em” trong bài viết là ẩn dụ cho tình yêu của gia đình, người thân, bạn bè, tổ quốc và Thượng đế.
Cảm ơn những người anh em và người bạn như Tòng, Thoại, Kiên… cho những hỗ trợ trong thời gian vừa qua.

No comments:

Post a Comment