Hôm mình lang thang dạo phố, đói bụng, nên tìm chỗ nào đó kiếm gì ăn. Thấy một quán có biển hiệu ghi chữ là Asia kitchen. Nên mình ghé vào, gọi đại một đĩa Susi kiểu Thái.
Vào rồi mình mới thấy vợ chồng cô chủ quán là người Việt Nam. Cô thấy mình nói tiếng Việt, cô háo hức hẳn, ra bắt chuyện và tiếp đón.
Vợ chồng cô tầm tuổi ngoài 40, qua Đan cũng lâu rồi. Cô tên là Mai, người Lâm Đồng, duyên dáng, hay cười. Làm đồ ăn rất ngon.
Nhìn phong cách con người cô đậm chất của một người phụ nữ Việt: kiên cường, mạnh mẽ, thông minh, chịu khó.
Ở quán, cô tất bật tiếp khách và phục vụ, mình tranh thủ ăn vì đói quá trời
). Cô thấy mình gọi đồ ăn không gọi nước, nên cô làm thêm cho mình một ly nước miễn phí.
Ăn xong ra thanh toán, phần ăn của mình hết 49 Kron. Cô nói con thanh toán cho cô 40 Kron được rồi, cô giảm giá cho con. Mình cười, cảm ơn và đồng ý.
Cô thấy mình người Việt, cô quý. Biết mình qua đây tham gia thực tập, cô thương. Cô dặn dò, chia sẻ. Cô nói: cô ở đây lâu rồi, nhưng vẫn thấy không đâu bằng nhà mình con ạ. Con cố gắng lên, phải sống để tự hào với dòng máu Việt trong mình, con nhé…
Hôm đó, mình bước ra khỏi quán mà trong cảm thấy có gì đó thực sự rất ấm áp.
———
Mình đi siêu thị với bạn, trong lúc xếp xe đạp vào chỗ để. Hai đứa trò chuyện bằng tiếng Việt. Bỗng có chú người Việt tự nhiên bắt chuyện bảo: ai mà nói tiếng Việt giỏi thế nhỉ? Xong chú quay ra giới thiệu về mình, rồi đưa thẻ vàng của chú bảo chụp ảnh lấy thông tin của chú đi, hôm nào rảnh thì qua nhà chú chơi.
Cuối hai tuần sau, mình ghé chú chơi thiệt. Chú đãi mình một bữa cơm gà rán. Ấm cúng và thân tình…
———
Khu mình ở gần một ngôi chùa tên Vạn Hạnh, khi mình mới qua mấy bữa thì đúng hôm chùa tổ chức lễ Phật đản muộn. Hôm đó các bạn rủ mình đi lên chùa chơi và dự lễ. Vậy mà khi mình về nhà rồi, bỗng dưng có một chị gái cũng là người Việt (chị tuổi trung niên và sống với gia đình của chị ở bên này từ lâu) gọi điện trò chuyện hỏi han. Bảo rằng khi em sống ở đây, nếu cần chị giúp gì thì có thể bảo chị, giúp được gì vợ chồng chị sẵn lòng, em nhé.
———–
Nhà mình ở có ông chú người Đan gốc Việt ở gần hay ghé chơi. Chú lớn lên ở Đan, nhưng rất thích giúp đỡ và chơi cùng với các bạn sinh viên là người Việt. Chú nhiệt tình, có đi đâu mà cần chú chở đi nếu rảnh chú chở liền, lâu lâu hay mang đồ ăn thức uống đến, rồi hỏi gì mà chú giúp được là chú sẽ giúp…
…
——-
Một vài mẩu chuyện nhỏ chỉ để mình muốn nói lên rằng: mình thấy là dù ở chân trời nào, người Việt cũng yêu thương, đoàn kết và sẵn sàng giúp đỡ nhau, luôn tự hào về quê hương và nguồn gốc của mình.
Điều đó làm cho mình cảm thấy ấm áp, khi đi ra sống ở xứ người.
Và mình cảm thấy biết ơn và trân trọng những tình cảm đẹp đẽ đó.
Mình thầm nguyện cầu cho người Việt luôn mãi thương nhau như thế, dù là ở bất cứ nơi nào!
No comments:
Post a Comment